Canvedo's Blog

Nhật ký mở…

NHỊ VƯƠNG CHI CHIẾN (hồi cuối)

Hồi cuối:
Bốn phương tan tác, Đông Châu nguy ngập trùng vây
Một trận thư hùng, Phi Long kiệt lực quy hàng.
Lại nói chuyện Phi Long, khi về được Châu Thành, liền phát tang 3 ngày làm lễ táng Bạo Vương thật lớn, quan quân đều khóc lóc thảm thiết, dân tình nhìn vào cứ tưởng là mất minh quân mà ứa lệ theo. Sau, Phi liền bắt tay ngay vào công cuộc củng cố Châu thành, ra lệnh cho ty thông tin cùng mình ủy lạo dân chúng mạnh mẽ, đồng thời gấp rút lấy lòng quan quân ở đây. Ngày trước Bạo Vương dựng cờ nghĩa nơi Kiên quận, xưng Kiên Công, tuy không nắm giữ Đông Châu thành ngày nào, nhưng vương vẫn thăm thú và dành vùng này nhiều đặc quyền khó nơi nào bì, dần vì cảm phục mà Đông Châu nghe lời của Vương, vương dựng thành cao hào sâu, và đưa thân tín về nắm dần thành này, xem ra cũng vững lắm. Vương vẫn hay nói với tả hữu:”Đất này là đất đế vương, nếu nắm được lòng dân phương nam sợ gì nghiệp lớn không thành, xưa chúa Phúc Ánh 5 lần 7 lượt bị đuổi khỏi đây, nhưng mỗi lần về lại lấy nơi đây làm cứ địa mà nên cơ đồ, rồi Đại nguyên súy Lê Văn Khôi vì dân mến tình dòng Tả quân mà cùng nhau chống triều đình tới 3 năm. Nói không xa Hoàng Trào khi trước chống với Triều Hồng ta nhờ nắm giữ đất này mà được tới 20 năm. Thành cao hào sâu, gươm giáo nhiều súng ống lớn không quan trọng bằng lòng người, chỉ cần dân chúng thấm nhuần tình cảm thì diễm phúc cho ta!”
Phi tướng quân cố gắng làm theo lời dặn của Vương một thời gian nhưng nảy sinh kêu ngạo muốn xương Nam Vương, dù tả hữu can ngăn nhưng ông vẫn thực hiện việc lên ngôi, xây cung điện tiệc tùng thâu đêm, bách tính phương nam ai cũng ngao ngán oán than, thật là nói không đi đôi với làm. 
Ở phía bắc nghe tin này Hạ đế liền bật cười ha hả:”Thật là trời cho ta cơ hội để nhất thống thiên hạ” liền truyền cho xuất đại quân nam chinh. Bắc quân gồm có 50 vạn quân với hơn 200 đại tướng chỉ trong 3 ngày kéo sát đến chân Đông Châu thành, hùng khí ào ạt không gì cản nổi, các tiền đồn nam quân tan vỡ nhanh chóng, thân tín của Phi Long kẻ thì đầu hàng, kẻ chịu chết, kẻ bỏ chạy nơi khác làm thân lưu vong, chẳng mấy chốc Châu thành bị vây kín bởi quân Bắc trùng điệp. 
Nghe tin dữ Nam vương giật mình khỏi cơn say, hốt hoảng la lớn:”Tướng ở trên trời xuống, quân chui dưới đất lên hay sao!”, vương chạy lên lâu thành nhìn xuống thì quả đúng là Bắc quân đông như kiến cỏ, hàng ngũ uy nghi, chiến xa hàng hàng lớp lớp, một con ruồi cũng khó thoát, vương cả kinh mà la lớn:”Trời hại ta!” rồi ngã xuống bất tỉnh.
Hôm sau có sứ giả Hạ đế vào thành khuyên chịu trói ra hàng, sứ về Nam vương mới nói với tả hữu:”Phi Long tôi bất tài mà liên lụy tới bách tính trời nam, tôi chỉ muốn học gương tiết liệt của Bạo vương năm trước mà ra quân đấu một trận dẫu chết cũng cam lòng” quan quân phương nam cảm tình khi nguy cấp mà nói với Nam vương, “khi trước tiên vương có chuẩn bị vũ khí bí mật là xạ tiễn Tự Kiểm, một lần bắn trăm phát, tiễn ấy cực độc ai trúng chỉ có chờ chết mà thôi, không cách nào cứu chữa, thôi thì đến nước này ông hãy đem ra mà đấu một trận xem sao”
Nam vương dẫn theo 5 nghìn quân bản bộ với Liên châu Tự kiểm mở cổng thành quyết đánh một trận với Hạ đế, quan quân trên thành nhìn theo mà buồn thảm. Nam vương đem quân liều chết xông thẳng vào trung quân Hạ đế, dùng nỏ liên châu bắn tới tấp, Hạ đế đã có chuẩn bị trước truyền quân dùng các tấm ván lớn ghép lại, ngoài bện rơm trộn bùn sau lưng có 30 giáp sĩ và 50 cung thủ nấp, gọi tắt là khiên CV-30/BBT, thành ra liên châu Tự Kiểm không gây hại dược bao nhiêu, chờ khi quân Nam hết tên thì Bắc quân bắn lại tới tấp, đồng thời 200 đại tướng cùng quân bản bộ xông lên chém giết. Phi Long sức kém không uy lực như Bạo vương năm xưa nên nhanh chóng thúc thủ, kiệt sức bị Bắc quân bắt được, khi tàn trận thì Đông Châu thành cũng treo cờ trắng mở cổng đón Hạ đế vào. Lập tức Hạ đế phong hàng tướng là người cũ ở phương nam và là người rất tốt làm tổng trấn Đông Châu thành để yên lòng dân chúng, còn Phi Long bị mang ra bắc trị tội.
Từ đấy không còn thế lực nào đáng kể cản trở để Hạ đế ở ngôi cửu ngũ, thiên hạ nhất thống, giang sơn thái bình hoan ca, muôn dân chăm lo cày cấy.
Sau có dân gian có thơ về giai đoạn này rằng:
Quyết ăn thua đủ một trận cờ
Bố trận thiên ngân đã sẵn chờ.
Xe pháo phân tranh khoe uy dũng,
Mã tốt so vai tỏ chí hùng.
Đỏ đem tấn thế làm uy trọng,
Xanh lấy thủ thân giữ phúc phần.
Thành bại đâu ai ghi thanh sử,
Mua vui giây lát chờ ngày sang.
Advertisements

Tháng Sáu 28, 2017 Posted by | Lịch sử-Quân sự-Chính trị | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

NHỊ VƯƠNG CHI CHIẾN (hồi 1)

Hồi 1:
Binh Đà đại chiến, Hạ đế dùng diệu kế
Hồng Hà tử địa, Bạo vương chuốc bại vong.
Phi Long xưa vốn là tiểu hàng tướng của Bạo Vương, khi Vương đem quân bắc phạt, được vương yêu thương mà phong cho làm HẮc Hỏa đầu lĩnh , vì lập được nhiều công sức cho việc bổ túc quân lương, lại được phong làm Đại tướng quân Tư lệnh quân đoàn Giông Thao. Trong đại chiến Binh Đà, Phi là kẻ hỗ trợ tận lực cho Bạo vương, dù bao kẻ xưa quyền cao chức trọng nhưng nhanh chóng trở mặt khi Vương thất thế. 
Lại nói chuyện hôm ấy, trận giao tranh khốc liệt giữa 40 vạn quân Bạo và 30 vạn quân Hạ, biết mình lực kém, quân không nhuệ tướng không tinh, Hạ đế dùng chiến thuật đóng cửa trại không giao chiến đồng thời sử dụng kế ly gián mua chuộc các đầu lĩnh địch, cuối cùng hầu hết các tướng Bạo đều trở giáo mà đem quân đổi dòng, thế cờ lật ngược. Bạo vương tuy tận lực chiến đấu nhưng mãnh hổ nan địch quần hồ, bại binh như núi lở, đại doanh bị vây 3 vòng, bản thân Vương lại trúng xạ tiễn của Hạ quân, tình thế vô cùng bi đát. Phi Long đỡ Vương vào Soái trại, Vương nắm tay Phi mà rằng:
– Số nghiệp ta đến đây là tận rồi, hiềm nỗi uất hận này phải trả, xung quanh ta chỉ còn mỗi ngươi là người trung nghĩa, ngươi hãy dẫn 1000 thân tín đêm nay thừa cơ khi ta quyết chiến mà chạy về Đông Châu thành. Đất ấy là trung tâm của phương nam, người dân hiền hòa nhưng khảng khái, quan quân trung nghĩa mà dũng cảm, thành cao hào sâu, xung quanh lại có sông lớn bao phủ, tiến có thể lấy thiên hạ lùi có thể giữ giang sơn, thật là đất dựng nghiệp muôn đời. Ngươi về đó vỗ về muôn dân, rèn luyện sỹ tốt, đắp sửa đồn lũy, giao thương bốn phương rộng mở thì có thể mở mang cơ đồ mà rửa hận cho ta.
Phi tướng quân nghe thế, sụp quỳ xuống mà thưa:
– Bẩm đại vương, thần chỉ nguyện chết cùng minh chúa để sử sách lưu danh mà thôi, há đâu phải kẻ ham sống sợ chết bỏ chủ giữa sa trường, hạ thần dốc sức cầm chân địch để Đại vương phá vây.
Bạo vương nghe vậy liền nói lớn:
– Ý ta đã quyết, ngươi chớ cãi lời. Khi bắc phạt, ta dẫn theo 3000 tráng sĩ phương nam và hứa với bá tánh sẽ khải hoàn, giờ ta tình cảnh thế này, 3000 tráng sỹ xưa còn ai, ta còn mặt mũi nào mà về phương nam để gặp cha mẹ của họ đây, vả lại ta còn mấy mụn con thơ dại, đứa thì phải làm con tin bên Hạ, đứa đang giữ Kiên thành, nếu ta gục ngã nơi này lấy ai che chở chúng, ta chỉ mong sau này ngươi dựng được nghiệp lớn hãy cho chúng giữ mảnh đất hương hỏa đó mà nhang khói cho ta, dưới suối vàng ta cũng vui lòng rồi.
Phi Long gạt nước mắt mà lạy Bạo Vương ba lạy rồi lui ra, cảnh tình chia ly chủ tớ thật bi tráng, tả hữu ai ai cũng ứa nước mắt, thở dài.
Tối đó, Bạo Vương đốc thúc tất cả tướng sỹ bỏ trại, dốc sức đánh một trận để lưu danh, bắc quân thấy Bạo tay cầm Hắc Long đao,mình mặc Dạ chiến bào cỡi ngựa Ô Truy, liền kéo cả lại mà đánh, còn Phi Long dẫn quân bản bộ chọc vòng vây, nhắm phương nam mà ruổi ngựa.
Khi biết tin kẻ thân tín của mình đã thoát thân, Bạo vương hô quân nhắm hướng soái trại của Hạ đế mà đánh, quân tới đâu là máu chảy đầu rơi, vào ra như chỗ không người. Khi thấy Hạ đế đang cùng tả hữu trên trại cao nhìn xuống, Bạo liền chỉ thẳng mặt Hạ mà mắng rằng:
– Thằng giặc già kia, ngươi chỉ giỏi dùng mưu mô chước quỷ mà hại ta, bao lần k0 giao chiến, khi ta kiệt lực vì quân lương và bị phản bội thì ngươi mới ra tay. Biết trước thế này ta đã nghe lời tả hữu mà giết ngươi ở Hồng môn đại hội rồi. Hãy xuống đây đấu tay đôi để phân cao thấp.
Hạ đế nhếch mép cười mà rằng:
– Đó là tại ngươi ngu, ngươi tưởng ngươi mạnh thì ai cũng nghe sao, chẳng qua là họ sợ ngươi chứ họ k0 phục ngươi, giết ngươi không cần ta đánh, khỏi bẩn tay. Hỡi ba quân ai giết được hắn phong vạn hộ hầu, thưởng vạn lạng vàng.
Quân Hạ nghe thế liền hăng máu tràn lên đánh, lớp này ngã xuống lớp khác lại ào lên như thác lũ. Quân Bạo tuy tinh như còn lại quá ít dần dà hao mòn, Bạo vương cũng kiệt sức mà tử trận…
Muốn biết số phận Phi Long thế nào xin xem hồi sau sẽ rõ.

Tháng Sáu 28, 2017 Posted by | Lịch sử-Quân sự-Chính trị | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cánh chim Bằng-Nguyễn Hữu Chỉnh

11_canh9

Tạo hóa đã sinh kẻ hào kiệt thì chọc trời khuấy nước một phen chứ hà cớ gì ru rú nơi góc rừng với cỏ cây. Huống chi “Loạn thế xuất anh hùng” ngàn năm đã như thế thì làm sao chống lại được thiên mệnh. Cuối thế kỷ 18, Bắc Hà-Nam Hà hai cõi đảo điên, quyền thần lấn ác đế vương, loài dê cáo mà dám giết, giam cầm hành hạ thiên tử, bọn tham quan lộng hành, bách tính đói khát đầy đường, rường cột chao đảo ngã nghiêng, giặc giã như ong, giữa lúc ấy các gương nhân vật lịch sử xuất hiện thay nhau gánh vác trách nhiệm lịch sử, con tạo xoay vần. Trong số các hào kiệt xuất thế ngoài những gương mặt cực kỳ ấn tượng Nguyễn Huệ-Nguyễn Ánh, thì Nguyễn Hữu Chỉnh là cũng là một ánh dương chói lòa viết nên những dấu ấn cho riêng mình và cho lịch sử của thời đại loạn.

Xưa nay Ngài luôn bị mang tiếng xấu là tay gian hùng thời loạn, nhưng có mấy ai biết rằng Công là người chí tình chí nghĩa, phò chúa mới không quên báo thù cho chủ cũ, lúc nguy cấp nguy tính mệnh vẫn không bỏ quên thuộc cấp. Phò người hết lòng mà lòng người khó lường, thì đành tìm đường tự sinh. Tiếp tục đọc

Tháng Năm 17, 2016 Posted by | Lịch sử-Quân sự-Chính trị, Những người nổi tiếng | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Đánh cờ

Quyết ăn thua đủ một trận cờ
Bố trận bên sông đã sẵng chờ.
Xe pháo phân tranh khoe uy dũng,
Mã tốt so vai tỏ chí hùng.
Đỏ đem tấn thế làm uy trọng,
Xanh lấy thủ thân giữ phúc phần.
Thành bại đâu ai ghi thanh sử,
Mua vui giây lát chờ ngày sang.

Tháng Một 25, 2016 Posted by | Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

[Ảnh]Tháp Bánh Ít-tháp Bạc

“Từ trời xanh
Rơi
Vài giọt tháp Chàm”
Câu thơ tuyệt hay của đại thi sĩ Văn Cao là một cảm nhận sâu sắc và chính xác về các ngọn tháp Chàm. Ưu tư trầm mặc, dù thời gian có ào ạt vụt qua, vật đổi sao dời, nhưng vẫn đâu đó ở Nam Trung Bộ, những ngọn tháp sừng sững với thời gian nhưng minh chứng cho một nền văn hóa từng huy hoàng nơi đây.
Một chiều lãng đãng, một mình phóng xe lên tháp, lặng ngắm, thời gian như ngưng đọng, dầu dưới kia tuyến đường huyết mạch vẫn ầm ào xe cộ, công trường mở đường mù mịt bụi và tiếng ồn. Ngắm hoàng hôn chầm chậm trôi qua tháp, một phong cảnh cô liêu mà tuyệt đẹp…
“Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo,
Đền cũ lâu đài bóng tịch dương”

“Click vào hình để xem toàn album”
Tháp Bánh Ít//embedr.flickr.com/assets/client-code.js

Tháng Mười 14, 2015 Posted by | Quê hương | %(count) bình luận

Giang hồ

Bốn bể trời mây vui bước chân
Giang hồ vang tiếng khắp xa gần.
Đội đá vá trời khi lỡ bước,
Cân đai mũ mão cũng qua thân.
Từng lên múi biếc vui rừng thẳm,
Đã xuống đồng xanh dạo phố phường.
Yên ngựa tung hoành danh lão tướng,
Vui thú điền viên…tớ chả cần!

image

Tháng Sáu 8, 2015 Posted by | Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cờ Người ở đất Thành

Cờ Người thường được tổ chức vào ngày Tết, khắp nơi trên đất nước Việt Nam đều có. Nhưng mỗi nơi lại có các sắc thái khác nhau. Những tấm ảnh này được chụp tại An Nhơn-Bình Định, nơi mệnh danh là Đất Võ, nên mỗi quân cờ là một võ sinh, khi các quân cờ tiêu diệt nhau là một màu tỉ thí võ thuật đẹp mắt của 2 quân cờ. Có 2 cái đài dựng thật cao cho 2 kỳ thủ đấu trí, dưới sân là các quân cờ nghe lệnh mà tiến lùi.
12698851074_60f120f666_z

Tiếp tục đọc

Tháng Hai 20, 2015 Posted by | Quê hương | , , , | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tặng Hồng Trần và những người lính ở Cam

Hỡi những người mãi mãi tuổi đôi mươi
Các anh ngã cho đồng thêm xanh lúa
Cho các em vui ca hát đến trường
Cho đôi mắt thôi mang hình viên đạn
Cho Nhân loại thấy phép màu Nhân Đạo
Thánh thần đâu, chỉ đồng loại cứu nhau
Ôm tay súng lao vào địa ngục
Đánh cho anh và đánh cho cả tôi!
Lòng người sống đôi khi hờ hững…
Máu xương Việt rải dài muôn dặm đất Cam. (Can)
@tặng Anh Hồng Trần, người tôi kính trọng.

Tháng Một 7, 2015 Posted by | Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Mâu Thuẫn – Chuyện xưa chế lại

Chuyện xưa kể rằng, xóm nọ có 2 anh hàng xóm bên cạnh nhau, anh nhà to, xác to và khoai cũng to luôn muốn lấn cái mảnh vườn bé con con của nhà anh nhỏ xác, nghèo khó mà còn yếu sinh lý nữa, nhưng được cái chịu chơi. Hai anh có dạo đánh nhau sứt đầu mẻ trán, nhưng bất phân thắng bại. Mỗi anh đều lân la tới nhà Hói, đại gia phế liệu đầu thôn hỏi cách trị nhau.
Gặp Đầu to Phế liệu phán:”Tao biết là nửa met đất đấy là của gia bảo nhà chú, trong lúc tang gia bối rối thì thằng cu ốm đói ấy xây rào lấn mất, chú yên tâm anh bán khuyến mãi cho chú cái Mâu này đảm bảo đâm cái gì cũng thủng, kỳ này cho nó chết nhá”
Cu Nhà nghèo tới kiếm, Đại gia Hói nói liền:”Lại chuyện thằng béo ịch cạnh nhà chớ gì, mảnh đất cắm dùi của chú mà nó cũng đòi chấm mút sao, bệnh hoạn! Vào đây anh nhượng cho chú cái Thuẫn, cái này đốt k0 cháy đâm không thủng nhá, đảm bảo chú xử được thằng cu bệnh ấy”
Chờ khách về, Hói moi tiền ra đếm, vừa lẩm nhẩm:”Tống đống rác, kiếm được mớ tiền, chiều nay lại có chuyện hay để xem nữa. À, tí chạy chợ kiếm thêm ít bông băng thuốc đỏ, chuẩn bị chiều vừa xem vừa bán cho chúng, khéo chúng lại nhơ ơn mình ấy chứ!”

Tháng Chín 8, 2014 Posted by | Lịch sử-Quân sự-Chính trị | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Lời tự thuật của HỮU LOAN, tác giả “MÀU TÍM HOA SIM”

Tác giả: Hữu Loan

KD: Bạn bè iu quí gửi cho bài viết này. Rất cảm động, vì sự chân thành, vì tình người, tính người. Và có thể hình dung cả bối cảnh một thời cuộc tao loạn. Mỗi số phận cá nhân đều chứa trong lòng nó những bi kịch của lịch sử.

————

 

Nàng có ba người anh đi b đi
Nh
ng em nàng
Có em ch
ưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh
Tôi ng
ười V quc quân
xa gia đình
Yêu nàng nh
ư tình yêu em gái
Ngày h
p hôn
nàng không đòi may áo m
i
Tôi m
c đ quân nhân
đôi giày đinh
b
ết bùn đt hành quân
Nàng c
ười xinh xinh
bên anh ch
ng đc đáo
Tôi 
 đơn v v
C
ưới nhau xong là đi
T
 chiến khu xa
Nh
 v ái ngi
L
y chng thi chiến binh
M
y người đi tr li
Nh
 khi mình không v
thì th
ương
ng
ười v ch
bé b
ng chiu quê…

Tiếp tục đọc

Tháng Tám 18, 2014 Posted by | Những người nổi tiếng | Bạn nghĩ gì về bài viết này?